Làm bạn thân suốt hàng chục năm và rồi xét nghiệm DNA cho thấy họ là chị em

Nguồn hình ảnh, Reuters
- Tác giả, Geeta Pandey
- Vai trò, Biên tập viên mảng phụ nữ, Ấn Độ
- Được đăng
- Thời gian đọc: 7 phút
Chuyện đời của họ chẳng khác nào truyện phim Bollywood.
Hai phụ nữ sinh tại Ấn Độ, nay đều đã ngoài 40, được hai gia đình khác nhau nhận nuôi khi còn là trẻ sơ sinh và lớn lên gần nhau ở Hà Lan, giờ đây phát hiện ra rằng họ là chị em ruột.
Meena Geltink và Minal Tijssen, sinh vào đầu những năm 1980, được nhận nuôi từ hai trại trẻ mồ côi khác nhau ở thành phố Mumbai, miền tây Ấn Độ, chỉ vài tháng sau khi chào đời.
Khi lần đầu gặp nhau ở tuổi thiếu niên tại một sự kiện do cơ quan tiếp nhận con nuôi mà cha mẹ hai người từng sử dụng tổ chức, họ lập tức bị ấn tượng bởi những nét tương đồng đến kỳ lạ về ngoại hình và cử chỉ.
Meena, nay 43 tuổi, vẫn nhớ rõ ngày hôm đó.
"Tất cả những đứa trẻ được nhận nuôi được đưa đến để vui chơi, làm quen với nhau và ăn tối."
Meena và Minal đều đi cùng bạn bè và những người bạn đó nhận thấy hai cô trông rất giống nhau.
"Họ nói: 'Nhìn hai cậu trong gương đi.'
"Lúc đó tôi thấy kiểu như: 'Ôi Chúa ơi, chị ấy có cái mũi giống mình! Chúng tôi cười giống hệt nhau.'
"Trong bữa tối, tôi cứ nhìn chị ấy suốt."
Meena kể với BBC từ nhà riêng ở Hà Lan.
Ngày hôm sau, hai cô gái trao đổi số điện thoại và địa chỉ rồi hứa sẽ giữ liên lạc.
Mặc dù không có dấu hiệu nào cho thấy họ có quan hệ huyết thống, hai người lập tức trở nên thân thiết. Trong nhiều năm, họ viết thư cho nhau, thường gọi nhau là "sis" (chị/em) vì "chúng tôi cảm thấy như vậy".
Họ viết thư kể nhau nghe về trường học, bạn bè, các chàng trai, chuyện đi chơi và khiêu vũ. Họ kể cho nhau nghe về những môn thể thao mình chơi và cùng nói về âm nhạc, rồi phát hiện cả hai đều yêu thích nhóm Backstreet Boys.
Nhưng cách đây 15 năm, họ mất liên lạc. Minal chuyển sang Pháp, còn Meena vừa sinh con đầu lòng và trở nên bận rộn.

Nguồn hình ảnh, Meena Geltink
Năm 2017, Meena dự một cuộc gặp khác dành cho những người được nhận nuôi từ Ấn Độ. Tại đó, cô nghe nói về xét nghiệm DNA và quyết định thử làm xét nghiệm.
Nhưng cô không tìm thấy bất kỳ kết quả trùng khớp nào, rồi vào đầu năm nay, cô đã xóa ứng dụng vì điện thoại hết bộ nhớ.
Sau đó, vào ngày 20/5, Meena nhận được tin nhắn của Minal trên Facebook.
"'Còn nhớ mình không?' chị ấy hỏi."
Minal đã làm xét nghiệm DNA vào tháng 4 trong một chuyến về Hà Lan thăm cha mẹ và gửi kèm ảnh chụp màn hình kết quả xét nghiệm.
"Tôi cài lại ứng dụng. Tôi hồi hộp đến mức nhập sai mật khẩu 10 lần trước khi đăng nhập được," Meena kể.
Kết quả không thể rõ ràng hơn: hai người "trùng khớp 100%".
"Tôi có một người 'chị ruột 100%'," Meena giải thích. "Cảm giác như bị tiêm một mũi adrenaline vậy. Tôi khóc. Minal chính là mảnh ghép còn thiếu mà tôi đã chờ đợi suốt bao năm. Trước kia, chúng tôi đã gọi nhau là chị em.
"Kết quả DNA này xác nhận rằng tất cả trực giác của chúng tôi trước đây đều đúng."
Vào một ngày tháng 8 trời nắng đẹp, hai người bạn cũ gặp nhau lần đầu tiên kể từ khi phát hiện ra mình là chị em.
"Thật tuyệt vời. Cảm giác như được trở về nhà," Meena, hiện đã có ba con, nói. "Trong nhiều năm, chị Minal và tôi luôn cảm thấy trong lòng có một khoảng trống rất lớn. Giờ chúng tôi cảm thấy mình đã trở nên đủ đầy. Mọi thứ giờ đây đều có cảm giác như vốn dĩ phải như thế."
Trong bài viết về "cuộc đoàn tụ đầy cảm xúc" của hai người, hãng tin Reuters cho biết cuộc gặp có "những giọt nước mắt, những cái ôm và tiếng cười... rồi sau đó là bức ảnh selfie đầu tiên của họ cùng nhau".
Minal, 44 tuổi, hiện sống ở Pháp cùng bạn đời và hai con trai. Cô nói với hãng tin Reuters rằng khi nhận kết quả DNA vào tháng 4, ban đầu cô không nhận ra người trùng khớp chính là cô bé tuổi thiếu niên từng ôm chặt lấy mình khi hai người gặp nhau lần đầu cách đây 30 năm.
Chỉ đến khi xem những bức ảnh của Meena trên mạng xã hội, cô mới nhận ra.
"'Meena: em gái.' Tôi không thể tin nổi. Chúng tôi là bạn trước khi trở thành chị em.
"Chúng tôi đã là chị em suốt thời gian qua," cô nói, "chỉ là chúng tôi không biết mà thôi."

Nguồn hình ảnh, Reuters
Meena và Minal được hai cặp vợ chồng người Hà Lan khác nhau nhận nuôi từ hai trại trẻ mồ côi khác nhau.
Meena cho biết cô lớn lên tại một ngôi làng nhỏ ở Hà Lan, với cha mẹ đều giảng dạy tại một trường tư.
"Họ cũng là giáo viên của tôi," cô nói. "Họ là những người rất yêu thương con cái và rất đáng tin cậy."
Cha cô qua đời vài năm trước, nhưng mẹ cô vẫn sống tại ngôi làng đó.
"Chúng tôi nói chuyện mỗi ngày. Bà ấy vẫn là chỗ dựa an toàn của tôi," cô nói thêm.
Năm 2003, khi 19 tuổi, Meena cùng cha mẹ và người anh trai cũng được nhận nuôi từ Goa đã đến thăm trại trẻ mồ côi ở Mumbai.
Họ dành hai tuần xem xét các hồ sơ, cố gắng tìm hiểu về cha mẹ ruột của Meena.
"Vì đối với tôi, điều quan trọng là phải biết mình đến từ đâu. Nhưng trại trẻ mồ côi không chịu tiết lộ bất kỳ thông tin nào về họ," cô nói.

Nguồn hình ảnh, Meena Geltink
Kể từ tháng 5, Meena và Minal thường nói chuyện với nhau cách ngày. Họ đã gặp bạn đời, con cái, anh chị em và cha mẹ của nhau.
"Mọi người đều nhận thấy chúng tôi thường nói nốt câu của nhau, cách chúng tôi cử động đầu hoặc đi lại cũng rất giống nhau," Meena nói.
Cô cho biết vẫn đang dần làm quen với thực tế hai người là chị em ruột.
"Đôi khi chúng tôi nói chuyện suốt hai tiếng mà không để ý thời gian trôi qua, rồi đột nhiên nhớ ra rằng mình phải đi mua đồ hoặc đón con ở trường."
Một điều mà cô và người chị của mình "rất muốn làm", Meena nói, là trở lại nơi mọi chuyện bắt đầu.
"Chúng tôi rất muốn có dịp cùng nhau trở về Ấn Độ, cùng đi bộ trên những con phố ở Mumbai.
"Đã có những lúc cả hai chúng tôi đều cảm thấy rất cô đơn, chẳng hạn như khi tôi mất cha hoặc trải qua một cuộc tình tan vỡ," cô nói.
"Tôi tiếc rằng chúng tôi đã không thể ở bên nhau – chúng tôi có thể đã chia sẻ những niềm vui, giúp đỡ nhau trong những lúc khó khăn."






















